Dọn dẹp

Cuối tuần lại lôi đống đồ ra dọn tiếp. Tới cỡ này thì nó trở thành sở thích rồi chứ không còn lý do nào khác nữa. Hôm qua làm bài tập xong nhìn quanh thấy cái phòng vẫn hơi ngứa mắt. Vậy là lôi cái kệ ra bỏ, lôi cái thùng giấy đem bỏ, lôi cái đèn đem cho, làm xong thì thấy đúng là không có nó cũng không ảnh hưởng gì hết.… Đọc tiếp “Dọn dẹp”

Đứa trẻ ôm đầy hoài bão năm ấy, đã đi đâu ?

Bỗng một ngày, tự dưng  muốn sắp xếp lại ngăn tủ lâu ngày không kéo đến, mình vô tình tìm thấy xấp học bạ, bằng tốt nghiệp, bằng khen đã bám lên một lớp bụi dày. Những trang giấy đã ngả màu theo năm tháng. Phủi đi lớp bụi, lật từng trang học bạ xem lại, những thành tích và bao sự cố gắng trong nhiều năm trên ghế nhà trường và những ước mơ, hoài bão dã khép lại trong ngăn tủ này.Đọc tiếp “Đứa trẻ ôm đầy hoài bão năm ấy, đã đi đâu ?”

Món…Ngủ quên

Mới sống được ba mươi năm cuộc đời mà thấy loài người tham lam cực độ. Ăn đủ thứ trên đời dưới đất. Từ cỏ cây hoa lá. Đến thịt thà. Hai chân, bốn chân, nhiều chân vào mồm tất. Cả không chân trườn bò, cậy mở những cánh môi hồng =)) Ngấu nghiến say mê trong bất kể hoàn cảnh nào.Đọc tiếp “Món…Ngủ quên”

Hàu nướng lề đường và lời chia tay bất chợt

Hi mọi người, lâu lắm lắm rồi mới có thời gian rảnh để lên quán viết bài, mọi người sao rồi, vẫn tốt chứ hả? Thôi giờ mình cùng ăn hàu nướng online nghe chuyện phím với Tư ha!

Được một ngày hiếm hoi mà công việc thả ra để thở thì được một ngày xong việc sớm, trong không khí nóng nực oi bức hòa trong những làn bụi và hơi nóng hắc lên từ mặt đường nhựa, cùng dòng người hối hả trở về sau một ngày dài làm việc hai chị em bon bon trên chiếc xe máy đi ăn hàu nướng. Đọc tiếp “Hàu nướng lề đường và lời chia tay bất chợt”

Tha hóa lao động

Sau một thời gian dài thì một công việc cũng đến đoạn kết. Càng gần đến cuối thì cảm giác trống rỗng càng tăng. Một kế hoạch phải tích từng ô một trong todoist, kiên trì chịu đựng để dần qua, đáng lẽ phải mang lại chút cảm giác tích cực khi hoàn thành.… Đọc tiếp “Tha hóa lao động”

Điêu tàn

Chỉ là mấy cảm xúc con con thôi, liên quan tới một chiều đi mua truyện đọc. Gần đây, tôi có đi qua Thủ Đức mua manga cũ. Nơi bán là một chổ tôi từng mua cách đây hai ba năm, tôi mua bộ Rai, bộ này chắc chủ quán rành à.… Đọc tiếp “Điêu tàn”

Ngồi đầu nồi

Tết con Ngựa có dịp lướt Diện Thư¹ mình thấy các cháu Thế hệ Z² chụp mâm cỗ cúng các cụ toàn món hội nhập. Nào thì chả cá Hàn Quốc, Gà rán KFC cho xiên bẩn tam thập lục. Thôi thì hiện đại treo câu cửa miệng cúng cốt là thành tâm.Đọc tiếp “Ngồi đầu nồi”

Chuyện nghề dịch thuật (Kỳ 3): Làm sao để dịch hay?

Ở kỳ trước, mình đã nói về định nghĩa của một bản dịch hay. Nhưng câu hỏi mà bạn đang thắc mắc hẳn là: Làm thế nào để đạt được cái “hay” đó? Có phải chỉ cần ngồi vào máy tính và đợi cảm hứng tới không?

Câu trả lời là không!… Đọc tiếp “Chuyện nghề dịch thuật (Kỳ 3): Làm sao để dịch hay?”

Miễn còn thòm thèm

Mấy nay ngồi ngó lại mấy bài viết cũ sẵn viết thêm mấy bài viết mới. Trong đó có một cuộc trốn chạy, chạy khỏi ám ảnh cái chết, ám ảnh tự sát. Nhìn lại chuyện tự kết thúc đời mình luôn là một cái chất liệu hay hay mà tôi hay bỏ vào truyện.… Đọc tiếp “Miễn còn thòm thèm”

Đà Lạt highball

Chuyện cũ đã xong từ hai năm trước nhưng chưa chỉnh sửa. Nhân vật tôi cảm hứng phần nào từ chủ quán.

_____________________

Lại một đêm mưa rã rích. Mưa đêm Đà Lạt thật lạnh lẽo. Tôi đã hàng trăm lần nghe thấy cũng như đọc được những lời than phiền rằng Đà Lạt bây giờ đã chẳng còn lạnh nửa.… Đọc tiếp “Đà Lạt highball”

Đất nước cần một anh hùng

Một truyện ngắn khác, cũng được viết vào năm 2023.

~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~

Tôi thường không thích viết về những chuyện buồn, vì chuyện buồn làm lòng dạ con người thui chột. Nhưng cứ mỗi lần khoác áo bước ra khỏi quán rượu trong tiết trời âm u, se lạnh cuối đông chớm sang xuân với mưa phùn lất phất, lòng tôi lại thấy cồn cào, thôi thúc muốn viết lại câu chuyện về hai vị khách quen lúc tôi còn đứng quán.Đọc tiếp “Đất nước cần một anh hùng”

Lên đầu trang